Pipilu và siêu vi rút Palana (10)

12 Tháng 5
Tháng 5-12-2010 Post by LệChi  
Chuyên mục: Truyện dịch


Tác giả: Trịnh Uyên Khiết
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi

 

CHƯƠNG 10: KHÚC BI CA TRÊN HÒN ĐẢO CÔ ĐỘC

          23 giờ 51 phút đêm đó, Tổng thư ký Liên hợp quốc tuyên bố với loài ngoài về mầm bệnh PALANA trên truyền hình, tạo nên một kỷ lục thế giới mới về số lượng người xem truyền hình. Tất cả các đài truyền hình trên thế giới cùng phát một lúc, hàng trăm ngôn ngữ đều được dịch một lúc. Tuy Tổng thư ký Liên hợp quốc đeo kính đen nhưng vẫn có thể khiến người ta cảm nhận được nét biểu cảm nặng nề của ông. Tuy ông dùng tiếng Anh để nói nhưng những người không hiểu tiếng Anh vẫn “cảm” được ngữ điệu trĩu nặng của ông.

          Tổng thư ký Liên hợp quốc nói, “Hỡi tất cả đồng bào nhân loại trên Trái Đất, tôi xin tuyên bố với mọi người một tin không lành. Hôm nay trên hành tinh mà chúng ta đang sinh tồn đã xuất hiện một mầm bệnh có tên PALANA. Tới nay, PALANA là loại vi rút máy tính duy nhất mà chúng ta phát hiện thấy có thể gây truyền nhiễm sang loài người. Thông qua sự lây nhiễm thị giác, khi người sử dụng máy tính nhìn thấy thiếu nữ PALANA xuất hiện trên màn hình máy tính, tức khắc sẽ bị nhiễm bệnh. Khi người bệnh nhìn vào những người khác, những người khác cũng sẽ bị nhiễm bệnh. Cứ như vậy, một người lây nhiễm sang mười người, mười người lây nhiễm sang trăm người. Triệu chứng của người nhiễm bệnh PALANA như sau: tính hoang dã phát triển, thuộc tính tự nhiên tăng cao, thuộc tính xã hội suy giảm, bất chấp mọi thủ đoạn để thực hiện bằng được khát vọng của mình. Chỉ riêng ngày hôm nay, trong phạm vi toàn cầu, xã hội loài người chúng ta đã xảy ra vô số vụ án bi thảm khiến chúng ta khi nhìn thấy lập tức bị câm nín. Thậm chí tôi có thể nói rằng, những sự kiện này có thể khiến lịch sử loài người của chúng ta bị đẩy lùi. Loài người đã tới bước cấp bách giữa sinh tử tồn vong. Do đó, tôi xin kêu gọi: tất cả nhân loại hãy đồng lòng đồng tâm, đoàn kết nhau lại để cùng đối phó với PALANA, chiến thắng nó. Vì vậy tôi yêu cầu các bạn: Một, lập tức tắt hết máy tính, thậm chí cả những phần mềm diệt vi rút hữu hiệu nhất mà các chuyên gia của chúng ta tạo nên. Hai là từ nay về sau, không được nhìn thẳng vào mắt người khác. Cố gắng hết sức cả ngày đeo kính đen. Ba là những người đã mắc bệnh PALANA tạm thời tự thực hiện cách ly, ở trong nhà, đeo kính đen. Chúng tôi đang nghiên cứu phương án đối phó, sẽ kịp thời thông báo với mọi người. Thượng đế sẽ bảo vệ chúng ta vượt qua cửa ải khó khăn này. Xin cám ơn!”

          Máy tính trên toàn thế giới đều bị tắt. Không có máy tính, cả thế giới hỗn loạn. Nhà máy phát điện bị ngưng. Công ty cấp nước cũng ngưng. Ngân hàng đóng cửa. Mọi giao dịch chứng khoán cũng ngưng trệ. Các cửa tiệm cũng đóng. Trường học cũng đóng. Máy bay ngừng chuyến. Tàu hỏa ngừng chạy. Giao thông khó khăn.

          Kính đen bán rất chạy. Giá thị trường của một cặp kính đen có khi lên tới 5000 đô la Mỹ. Người không có kính khi đi ra ngoài phải nhắm mắt, dẫn tới tình trạng gậy dành cho người mù cũng bán rất chạy. Trên đường phố, ai dám nhìn người khác một cái, lập tức sẽ bị xử lý.

          Bạch Ý Minh và Lương Lôi đeo kính đen, tháo bỏ còng tay và xích chân. Bạch Ý Minh nói với cô, “Anh muốn về nhà, tự nhốt mình trong nhà. Chuyện này giờ đã không liên quan tới chúng ta nữa rồi. Đợi các chuyên gia máy tính sáng tạo ra phần mềm diệt vi rút và giới y học chế tạo ra loại thuốc chữa được bệnh PALANA thôi.” Lương Lôi nói, “Em đi với anh. Mà này, nhà anh còn đồ ăn và nước uống không?” Bạch Ý Minh đáp, “Hôm qua anh mới mua hai thùng mì, còn năm lít nước tinh khiết.” Lương Lôi nói, “Thật ra em rất cám ơn PALANA, nếu không em đã không được làm quen với anh.” Bạch Ý Minh nhìn vết máu trên cổ tay do cái còng gây ra, đáp, “Em rất dũng cảm. Thật ra hành vi của em ở nhà Tống Sâm là tấn công cảnh sát đấy!”

Lương Lôi chọc, “Nói nặng ra thì anh đáng lẽ phải thi hành pháp luật thì lại phạm pháp đấy. Nói nhẹ thì anh làm việc riêng trong thời gian đi làm.” Bạch Ý Minh nói, “Chúng ta trên đường về nhà nhất định không được nảy sinh tà niệm gì nhé. Hai kẻ mắc bệnh PALANA ở bên nhau, không biết sẽ xảy ra chuyện gì đây.” Lương Lôi nói, “Chúng ta phải canh chừng lẫn nhau, cổ vũ cho nhau.” Bạch Ý Minh và Lương Lôi tay nắm tay rời phòng phòng làm việc. Trong hành lang đầy cảnh sát đeo kính đen. Họ vui mừng tiễn Bạch Ý Minh trong tiếng vỗ tay vang dội.

Qua báo chí, toàn thế giới đều biết rằng thanh tra cảnh sát Trung Quốc Bạch Ý Minh đã phá án, tóm được thủ phạm PALANA. Anh đã trở thành người anh hùng của cả nhân loại theo đúng ý nghĩa thực sự. Bạch Ý Minh và Lương Lôi lên chiếc xe của anh đã bị đâm móp méo. Chiếc xe từ từ lăn bánh ra khỏi Cục Cảnh sát trong tiếng vỗ tay. Sáng hôm sau, Bạch Ý Minh đang ngủ say bị điện thoại réo vang đánh thức. Anh nhấc ống nghe lên. Người ở đường dây bên kia hỏi, “Xin hỏi, đây có phải là ông Bạch Ý Minh không?” Bạch Ý Minh ngáp ngắn ngáp dài, “Vâng, tôi đây.” Người kia nói, “Tổng thư ký Liên hợp quốc muốn nói chuyện với ông. Xin hỏi, ông nói được tiếng Anh không?” Bạch Ý Minh đáp, “Thật ngại quá, hai sáu chữ cái tiếng Anh tôi còn chưa thuộc hết.”

Người kia nói, “Vậy để tôi phiên dịch cho hai người.” Bạch Ý Minh nói, “Cám ơn.” Lương Lôi đứng bên cạnh nói, “Em biết tiếng Anh.” Bạch Ý Minh bịt lấy ống nghe, nói với cô, “Em mất thời gian làm chuyện này làm gì? Rảnh rỗi đi ngủ thêm đi.”

Tổng thư ký Liên hợp quốc nói:

“Ông Bạch, tôi thay mặt tất cả loài người cám ơn ông.”

Bạch Ý Minh nói:

“Là việc tôi nên làm thôi.”

Tổng thư ký nói:

“Trong các thành viên loài người chúng ta, có thể nói cho tới giờ, ông là người hiểu PALANA nhất. Tôi mời ông nghĩ ra quyết sách gì cho nhân loại để chiến thắng PALANA.”

Bạch Ý Minh hỏi:

“Các chuyên gia máy tính nói gì về chuyện nghiên cứu phần mềm diệt vi rút đó?”

Tổng thư ký đáp:

“Nhanh nhất cũng phải hai tháng.”

Bạch Ý Minh lại hỏi:

“Các chuyên gia y tế nói gì về việc nghiên cứu phương thuốc chữa trị cho các bệnh nhân PALANA?”

Tổng thư ký đáp:

“Nhanh cũng phải mất mười năm.”

Bạch Ý Minh trầm ngâm. Tổng thư ký hỏi:

“Anh đang nghĩ ư?”

Bạch Ý Minh nói bằng tiếng Anh: “Yes”.

Lương Lôi chen vào:

“Anh biết tiếng Anh ư?”

Bạch Ý Minh bịt ống nghe, nói với cô:

“Chỉ biết hai câu thôi. Một câu nữa là nói bậy.”

Bạch Ý Minh nói với Tổng thư ký Liên hợp quốc:

“Trước hết việc cần phải làm là ngăn ngừa mầm bệnh PALANA tiếp tục mở rộng. Máy tính đã tắt hết, việc còn lại bây giờ chính là cách ly những người nhiễm bệnh. Nếu phải mất mười năm mới làm ra thuốc chữa căn bệnh này thì loài người cần triệt để cách ly những người nhiễm bệnh PALANA, cũng giống như hồi cách ly những người nhiễm bệnh phong vậy.”

Tổng thư ký nói:

“Khó đấy, theo chúng tôi tính toán, toàn thế giới có thể có khoảng một triệu rưỡi người nhiễm bệnh. Cách ly ngần ấy người như vậy, trước tiên chưa nói tới việc người bệnh có chịu phối hợp hay không, mà chỉ tính riêng việc điều tra rõ ai bị nhiễm bệnh cũng là một việc khó khăn hơn.”

Bạch Ý Minh nói:

“Tôi thấy phần lớn người dân đều lo chuyện đại cục. Chỉ cần nói rõ mức độ nguy hiểm, người nhiễm bệnh PALANA sẽ chấp nhận hi sinh.”

Nhưng lại vài phút, Tổng thư kí nói:

“Nếu tôi có thể thuyết phục được mọi người nhiễm bệnh trên toàn thế giới ra một hòn đảo riêng biệt trên Thái Bình Dương, anh thấy có được không?”

Bạch Ý Minh nói:

“Như vậy thì tốt quá, nhưng nhất thiết phải đảm bảo tất cả người nhiễm bệnh đều đi.”

Tổng thư kí hỏi, “Anh có đi không?” Bạch Ý Minh đáp, “Tất nhiên.”

Tổng thư kí suy nghĩ một lúc rồi nói:

“Nếu tôi mời ông lên truyền hình huy động tất cả người nhiễm bệnh cùng ra đảo, cách ly với cuộc sống bên ngoài, anh nhận lời chứ?”

Bạch Ý Minh hỏi:

“Tôi nói có tác dụng không?”

Tổng thư kí nói:

“Giờ anh đang nổi tiếng như cồn trên toàn thế giới. Bản thân anh cũng là người nhiễm bệnh PALANA nên anh có sức hiệu triệu rất lớn.” 

Bạch Ý Minh đồng ý, “Vậy để tôi thử xem.”

Sau khi đặt điện thoại xuống, Lương Lôi nước mắt như mưa, hỏi, “Chúng ta bắt buộc phải ra đảo sao?” Bạch Ý Minh nói, “Vì sự sinh tồn của loài người, chúng ta phải đi thôi. Chúng ta cùng đi mà, có gì không hay cơ chứ?” Lương Lôi nói, “Em có thể gặp bố mẹ được không? Em vốn định xuất ngoại du học. Chỉ vì không nỡ rời xa cha mẹ nên mới chưa đi, em tạm thời nói là cha mẹ còn thì không đi xa. Lần này thì hay rồi, có thể sẽ không được gặp cha mẹ nữa.”

Bạch Ý Minh nói:

“Chúng ta ra hoang đảo chính vì không muốn cha mẹ bị nhiễm PALANA. Anh cũng có cha mẹ. Anh cũng biết câu nói vĩ đại nhất mà tất cả người con Trung Hoa phải thực hiện là cha mẹ còn, con cái không được đi xa.

Lương Lôi vừa khóc vừa ra sức gật đầu.

Chiều hôm đó, Bạch Ý Minh đeo kính đen xuất hiện trên truyền hình. Anh nói với toàn thế giới rằng: “Tôi là Bạch Ý Minh ở Trung Quốc. Tôi làm cảnh sát và yêu công việc của mình. Hôm qua, tôi đã bị nhiễm PALANA. Tôi biết rõ rằng nếu PALANA tiếp tục lây lan thì loài người sẽ bị diệt vong. Ai cũng biết rằng khi đánh mất lí trí, loài người sẽ phải chôn cất chính mình. Liên hợp quốc đã thuyết phục mọi người nhiễm bệnh di chuyển ra một hòn đảo trên Thái Bình Dương để cách ly. Tôi lấy danh nghĩa cũng là người nhiễm bệnh PALANA, xin kêu gọi: tất cả những ai nhiễm bệnh hãy vì đại cục, hãy tự giác tới nhà đương cục từng nước khai nhận mình là người nhiễm bệnh và ra đảo định cư. Hãy vì nhân loại, hãy vì chính gia đình mình. Tôi xin ghi danh đầu tiên, tôi cũng thay mặt cho vợ chưa cưới của tôi là Lương Lôi xin đăng ký ra đảo. Chúng tôi cũng xin thề rằng trước khi chưa chữa được chứng bệnh PALANA, chúng tôi tuyệt đối không sinh nở. Tôi tin rằng các chuyên gia sẽ dốc toàn lực ra nghiên cứu phương thuốc chữa trị loại bệnh này. Vì đồng bào cốt nhục của họ đã phải hi sinh sống trên hoang đảo, tuyệt giao với cuộc sống đời thường vì lợi ích của loài người. Tôi cũng lần nữa xin khẩn cầu những người nhiễm bệnh PALANA rằng: không thể sót một người nào.”

Sau khi nghe Bạch Ý Minh nói vậy trên truyền hình, những người nhiễm bệnh PALANA trên toàn thế giới đã lần lượt từ giã gia đình, đeo kính đen, đi trên đường, tới đăng kí cách ly di dân với chính quyền địa phương. Trong số họ có ba Tổng thống, bảy Phó Tổng thống, chín Thủ tướng. Còn số Bộ trưởng, Thị trưởng đếm không kể xiết. Theo thống kê, số người tình nguyện đăng kí đi cách ly đã lên tới 3 247 896 người, cao hơn cả số người nhiễm bệnh mà Liên hợp quốc dự tính.

Vô số tàu không ngừng chở người bệnh ra hoang đảo. Đội nhạc đứng trên bờ tấu bản giao hưởng Định mệnh của Bethoven. Cùng lên tàu với Bạch Ý Minh còn có Cục trưởng Mãnh, Phó Thị trưởng Thôi, Tống Sâm và Tào Chinh.

Lớp băng ở Bắc cực vẫn tiếp tục tan. Anh trai của PALANA là ALECXANDER ĐẠI ĐẾ đã tỉnh giấc. So với anh mình, PALANA chỉ thuộc hàng con nít…


Related Posts

  1. Pipilu và siêu vi rút Palana (1)
  2. Pipilu và siêu vi rút Palana (6)
  3. Pipilu và siêu vi rút Palana (7)
  4. Pipilu và siêu vi rút Palana (13)
  5. Pipilu và siêu vi rút Palana (14)

Gửi bình luận

Bạn có ý kiến gì hãy viết ở đây...
Muốn có Avatar, Xin vào gravatar đăng ký!