Pipilu và siêu vi rút Palana (9)

Tác giả: Trịnh Uyên Khiết
Người dịch: Nguyễn Lệ Chi
CHƯƠNG 9: CHÂN TƯỚNG THỰC SỰ CỦA PALANA
Bạch Ý Minh và Lương Lôi ngồi trong phòng làm việc của Cục Cảnh sát phân tích tình hình. Cả anh và cô đều tình nguyện đeo còng và xích chân. Họ hiểu rõ mình đã mắc phải loại bệnh thần kinh đáng sợ kia và không dám nảy sinh bất kỳ ý nghĩ gì. Sau khi loại trừ khả năng lây nhiễm do tiếp xúc và trong không khí, trí tưởng tượng của Bạch Ý Minh và Lương Lôi thực sự không thể nghĩ ra nổi loại bệnh này được truyền nhiễm theo đường nào.
Đây là một ngày kiệt sức nhất của Bạch Ý Minh từ khi làm cảnh sát đến nay. Từ buổi sáng khi đang xem VCD ở nhà bị Cục trưởng gọi đi tới nay, mỗi tế bào trong đầu anh cứ chạy vòng vòng suốt.
Liên hợp quốc thành lập các tổ chuyên môn để phối hợp hành động với mỗi nước. Khắp thế giới tràn ngập nỗi khiếp sợ, những vụ án ly kỳ liên tiếp xảy ra. Mọi người đều trốn trong nhà. Trái Đất rơi vào trạng thái tê liệt.
Điện thoại réo vang. Bạch Ý Minh nghe điện thoại, là của Cục trưởng Mãnh gọi tới. Cục trưởng Mãnh nói, “Vừa xảy ra một vụ giết người man rợ. Một chuyên gia máy tính đã giết cả gia đình ba người nhà bạn gái. Án này có giúp anh thêm điều gì không?” Bạch Ý Minh nói, “Ngay cả Phó Tổng thống Mỹ cũng ám sát Tổng thống, thì việc chuyên gia máy tính giết người quả thực là chuyện nhỏ.” Lương Lôi ngồi bên nhắc nhở Bạch Ý Minh: “Nhà Tống Sâm có máy tính. Sáng sớm nay ông ta có dùng máy tính. Ban nãy ti vi cũng nói, trước khi ám sát Tổng thống, Phó Tổng thống Mỹ cũng ngồi dùng máy tính.”
Nghe xong lời của Lương Lôi, gương mặt của Bạch Ý Minh như thoáng xuất hiện chút manh mối mong manh. Anh nói với Cục trưởng, “Tôi muốn thẩm tra chuyên gia máy tính đó.” Đoạn Lập Công thấy Bạch Ý Minh đeo còng, chân bị xích liền nói, “Anh cũng là tội phạm, dựa vào cái gì mà thẩm vấn tôi.” Viên cảnh sát đứng bên liền nói, “Im ngay. Anh ấy là thanh tra nổi tiếng nhất của thành phố, ngươi ngoan ngoãn trả lời câu hỏi đi.” Đoạn Lập Công cố tình cúi nhìn cái xích chân của Bạch Ý Minh.
Bạch Ý Minh hỏi, “Trước khi giết người, anh có dùng máy tính không?” Đoạn Lập Công sững người, nhận thấy viên cảnh sát bị còng tay xích chân này quả thực lợi hại. Lẽ nào anh ta đã nắm rõ chuyện mình tạo ra vi rút máy tính? Song, Đoạn Lập Công cũng chẳng để tâm, lại còn cố tình dùng giọng khoe khoang với Bạch Ý Minh, “Ngoài giết người ra, tôi còn tạo nên một loại vi rút vô cùng lợi hại, khiến tất cả máy tính trên thế giới không tài nào chạy thoát. Giờ đây các người biết cũng vô ích, các người không thể sáng tạo ra được phần mềm diệt vi rút đâu. Ai bảo Hà Quỳnh bỏ tôi cơ chứ! Tôi đâu có biết dùng tài năng của mình vào việc khác. Thật đáng tiếc!”
Bạch Ý Minh hỏi, “Anh đưa vi rút của anh lên mạng lúc nào?” Đoạn Lập Công đáp, “Sáng sớm nay. Sao? Anh muốn truy tìm nó quay lại sao? Đừng mơ!” Khi vừa nghe thấy cụm chữ “sáng sớm nay”, đầu của Bạch Ý Minh như gặp chấn động. Anh hỏi dồn, “Vi rút của anh phát huy tác dụng ra sao? Có hiện tượng gì?” Đoạn Lập Công đáp, “Người sử dụng máy tính chỉ cần vừa mở hộp thư điện tử ra, PALANA sẽ lập tức phát huy, phá dữ liệu ổ cứng.” Đoạn Lập Công bất giác đặt luôn tên vi rút của mình là PALANA.
Cái tên này khiến Bạch Ý Minh giật mình, hỏi, “PALANA là cái gì? Là tên anh đặt cho vi rút đó à?” Đoạn Lập Công đắc ý đáp, “Không sai, khi PALANA phát huy tác dụng, trên màn hình sẽ xuất hiện một thiếu nữ xinh đẹp. Đó là kiệt tác của tôi.”
Bạch Ý Minh lê đôi chân bị xích rời khỏi phòng thẩm vấn, xủng xoảng tới phòng giam. Anh kêu cảnh sát mở cửa phòng giam Tống Sâm. Vừa nhìn thấy Tống Sâm, anh hỏi dồn, “Sáng nay lúc bật máy tính, anh có xem hòm thư điện tử không?” Tống Sâm đáp, “Có”. Bạch Ý Minh hỏi, “Có gì khác thường?” Tống Sâm đáp, “Trên màn hình xuất hiện một cô gái cứ nhìn tôi. Trên người cô ta viết dòng chữ…” Bạch Ý Minh nói luôn, “PALANA?” Tống Sâm đáp, “Đúng, đúng là PALANA! Sao anh biết?”
Bạch Ý Minh không kịp giải thích mà chạy lại về phòng làm việc của mình. Khắp hành lang vang lên tiếng xích chân rổn rảng. Lương Lôi thấy Bạch Ý Minh có vẻ phát hiện ra tiến triển vụ việc. Bạch Ý Minh nói với cô, “Căn bệnh này có thể liên quan tới vi rút máy tính. Tên chuyên gia máy tính Đoạn Lập Công do muốn báo thù xã hội đã sáng tạo nên một loại vi rút có tên là PALANA. Sáng sớm hôm nay, hắn đã tung vi rút này lên mạng. Khi PALANA phát tác, màn hình máy tính sẽ xuất hiện một thiếu nữ. Anh vừa hỏi Tống Sâm. Ông ta xác nhận hôm nay mở máy tính có thấy một thiếu nữ ghi chữ là PALANA trên màn hình.”
Lương Lôi hỏi, “Ý anh là loại vi rút máy tính này có thể truyền nhiễm vào cơ thể con người sao?” Bạch Ý Minh xúc động đáp, “Đúng vậy.” Lương Lôi nói, “Vi rút máy tính chỉ có thể lây truyền cho máy tính, làm sao có thể nhiễm sang người được?” Bạch Ý Minh nói, “Ý của em là, trên Trái Đất này đã không tồn tại những sự vật mà loài người không biết sao?” Lương Lôi đáp, “Tất nhiên tồn tại chứ. Nhưng vi rút máy tính thông qua cách nào để truyền nhiễm tới con người?” Bạch Ý Minh đáp từng chữ một, “Chỉ có thể thông qua thị giác.” Lương Lôi gần như hét lên, “Truyền nhiễm qua thị giác ư? Khủng khiếp quá!”.
Bạch Ý Minh nói, “Anh và em chưa từng tiếp xúc về cơ thể, cũng không cùng hít thở chung? Em làm sao bị nhiễm PALANA được? Chúng ta chỉ tiếp xúc qua thị giác mà thôi.” Lương Lôi đỏ bừng mặt, ra sức gật đầu. Bạch Ý Minh nói, “Bây giờ chúng ta bắt buộc phải làm một thử nghiệm mới có thể báo cho Liên hợp quốc về phát hiện của chúng ta.” Lương Lôi hỏi, “Thử như thế nào?” Bạch Ý Minh nói, “Mở máy tính của anh ra, sau khi PALANA xuất hiện, cho một người chưa bị nhiễm bệnh nhìn thẳng vào hình đó. Nếu người này bị nhiễm, chứng minh lí luận của chúng ta được chứng minh.” Lương Lôi tấm tắc, “Tư duy thật xuất sắc!” Bạch Ý Minh gọi điện cho Cục trưởng Mãnh, nói, “Cục trưởng Mãnh, tôi cần một phạm nhân xử án tử hình bị nhốt riêng, dùng vải đen bịt đầu anh ta lại, mang tới phòng tôi.” Cục trưởng hỏi, “Để làm gì?” Bạch Ý Minh nói, “Không kịp giải thích đâu, cứ làm đi. Phá án xong, tôi sẽ nói kĩ!” Cục trưởng Mãnh mừng cuống quýt, “Hay quá. Tôi sẽ lập tức liên hệ với tòa án, cho giải phạm nhân tử hình tới.”
Khi tên tù mang án tử hình bị còng tay xích chân, bịt mặt bị áp giải tới phòng làm việc của Bạch Ý Minh, anh bật máy tính lên, vào hộp thư điện tử. Quả nhiên có hình một cô gái xinh đẹp xuất hiện trên màn hình. Bạch Ý Minh thừa nhận ánh mắt của PALANA thật khó cưỡng nổi, nếu muốn tránh khỏi ánh mắt của cô, thật khó làm được. Bạch Ý Minh kéo tên tội phạm ra trước màn hình, gỡ khăn bịt mặt ra. Tên tội phạm vừa mở mắt đã nhìn thấy cô gái trên màn hình. Hắn tham lam ngắm nhìn cô ta. Ngay sau đó, hắn nhìn quanh phòng, bắt gặp Lương Lôi. Đột nhiên hắn lao bổ về phía cô, đè sấp ra sàn, ra sức dùng lưỡi liếm, khiến Lương Lôi hốt hoảng kêu cứu.
Cảnh sát và Bạch Ý Minh phải khống chế tên tội phạm. Cảnh sát dùng côn điện giật hắn, nói, “Mày điên rồi sao? Dám làm những điều bậy bạ ở đây. Mày ăn phải gan hùm rồi sao?” Bạch Ý Minh vừa giúp Lương Lôi lau nước miếng của tên tội phạm trên mặt cô vừa hỏi cảnh sát, “Hắn phạm tội gì?” Viên cảnh sát đáp, “Cưỡng dâm.” Bạch Ý Minh nói với Lương Lôi, “Xin lỗi em, lẽ ra anh phải dùng một tử tù vì tội hối lộ tới thử nghiệm.” Lương Lôi hỏi đầy thắc mắc, “Nhận hối lộ cũng bị tử hình sao?” Cảnh sát đáp, “Cho tới giờ thì chưa.” Bạch Ý Minh chêm vào, “Chuyện sớm hay muộn thôi!”
Lương Lôi giục Bạch Ý Minh, “Thử nghiệm thành công rồi, còn không mau báo cáo đi.” Bạch Ý Minh gọi cho Cục trưởng Mãnh. Anh xúc động nói, “Hiện đã điều tra rõ ràng, chuyên gia máy tính Đoạn Lập Công đã sáng chế ra một vi rút có tên PALANA. Loại vi rút này thông qua thị giác có thể truyền nhiễm tới cơ thể con người. Sau khi bị nhiễm PALANA, con người sẽ bất chấp thủ đoạn để thực hiện bất kỳ tà niệm nào của mình. Sau khi người khỏe mạnh đối mắt với người nhiễm bệnh, người khỏe mạnh cũng bị lây nhiễm.” Cục trưởng Mãnh nói, “Đây chẳng phải là chuyện thần thoại sao?” Bạch Ý Minh nói, “Không phải đâu, đây là sự thật hoàn toàn xác thực.” Cục trưởng Mãnh hỏi, “Anh có ý kiến gì để giải quyết không?” Bạch Ý Minh nói, “Lập tức tắt hết máy tính khắp thế giới. Kêu gọi tất cả mọi người không nên nhìn thẳng vào mắt người khác. Khi đi ra ngoài, nhất định phải đeo kính đen. Cách ly tất cả những người nhiễm bệnh, đề phòng mầm bệnh PALANA phát tán rộng ra nữa.” Cục trưởng Mãnh nói, “Tôi sẽ báo lại cho Liên hợp quốc ngay.”




